Vô kẢm...!!!!
Tự nhiên cảm thấy hok còn hứng thú zới những niềm đam mê bình thường....
Tự nhiên hok còn mún wan tâm đến người khác, dù bít họ đang cần 1 ai đó.....
Tự nhiên fát hiện ra hình như mình hok còn tình cảm......
Tự nhiên hok mún chia sẽ, hok mún nhiều thứ......
Phải chăng mình đã mất đi những gì yêu thương nhất, hay là mình đã wên đi những yêu thương còn đó, hay mình mún 1 mình để suy nghĩ những gì đã xảy ra, mình vô cảm ư....???
Nhiều lúc cố gắng nghĩ mình bình thường như 1 ai đó, nhưng hok, mình làm hok đc, mình chỉ bít căm thù mà hok suy nghĩ ra đc 1 cách nào đễ giải quyết mọi việc.....
Cứ chờ, cứ mong, cứ đợi,........ nhưng cuối cùng thì mình vẫn là 1 kẻ cô đơn, vẫn là 1 kẻ hok co tình thương, mình là 1 kẻ trắng tay,....
Nhiều lúc mình nghĩ, mình có gia đình, có bạn bè , có tình yêu, zậy mình còn thíu thứ gì....... mình điên chăng ???
Mình điên thật, có mọi thứ zậy mình còn mún gì, quan điểm của mình là " CHO SẼ NHẬN " nhưng mình đã cho ai thứ gì chưa.....????? MÌnh cho tình thương, mình cho lòng khoan dung, mình cho tất cả những gì mình có thể cho đc, nhưng mình nhận lại đó là những gì...??? Toàn là dối trá, toàn là sự 2 mặt, mình đáng ghét lắm sao, mình hok đáng đc hưởng những gì tốt đẹp sao ....................?????
Mình mún tìm 1 ai đó để chia sẽ , mình mong fép tiên 1 ngày nhiệm màu sẽ cho mình 1 điều ước, mình sẽ ước đễ thay đổi tất ca con người mình......... nhưng vô vọng.Mình muốn giải quyết đc mọi việc,......
Mình thấy tất cả đều thay đổi, lẫn lộn mọi thứ, đến vô cảm......đến hok còn cảm nhận đc tình thương nào nữa,.......
Mình sợ, sợ nỗi cô đơn, sợ mọi người xung quanh, sợ luôn những gì mình đang có, sợ đêm đến rồi mình cũng 1 mình, sự im ắng của màn đêm làm cho mình mún đi, mún thoát khỏi thế gian..... nhưng mình làm hok đc. Mình còn mong, mong 1 cái gì đó mang mình lại zới thế gian này , yêu đời hơn bây giờ, nhưng đó hok phải là sự thương hại, mà là sự wan tâm thật sự...............